Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Lan man cua đồng



Mẹ chồng Nàng đi chợ về trong cái nắng rát bỏng chang chang trên hè phố.
Bà đổ cua từ túi ni lông ra cái thau nhựa rồi quệt mồ hôi trên trán;
- Chờ mãi không có cua đồng nên phải mua cua nuôi. Thôi ăn tạm vậy.
Nàng nhìn những con cua uể oải co cụm lại một góc chậu, giương hai mắt tròn vo vô cảm và không hề có tư thế chống trả nào mà thấy thương. Chúng đúng là những con cua được nuôi. Còn người ta nuôi thế nào thì Nàng không biết. Tuy nhiên chỉ cần nhìn qua là Nàng có thể nhận biết được ngay.

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Khoảng trời không có nắng

Nắng vẫn đổ lửa xuống nhà cửa, cây và hoa, mặt đường và cả những bóng râm.
Gió chạy ở đâu đó tít trên cao xanh không một gợn duyên dáng của những áng mây nhẹ tênh như voan trắng cuả mọi mùa hạ đã từng đi qua dưới vòm trời này.

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Âm thanh

Đêm chìm trong ầm ì của tiếng sấm từ đâu đó rất xa xôi vọng lại. Đêm loang loáng ánh chớp thi thoảng lại quét qua ô cửa kính.Đêm lăn ì ạch trong tiếng tíc tắc đều đểu của chiếc đồng hồ treo tường, tiếng tích tắc như những nhịp búa cứ khoan vào óc nàng  một thứ âm thanh kiên nhẫn đến làm người ta có thể phát khùng lên.Có tiếng đập cánh bên ngoài những ô kính im lìm. Nàng hình dung một cánh dơi quên lối về, một con chim ngủ mơ cứ ngỡ là trời sáng khi những ánh chớp lấp lóe lia qua, hoặc chỉ là một chú gián lần tìm hơi ấm của con người bên trong cánh cửa này

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Đi tìm

Nàng lại vẩn vơ đi tìm.
Cũng không biết là mình cần tìm cái gì nữa. Chỉ là mỗi buổi chiều muộn, khi cái nắng chói chang của một ngày mùa hạ hắt những tia sáng màu lòng trứng lên phía trời Tây, Nàng lại có cảm giác muốn đi ra ngoài đường. Cũng chẳng là chủ đích đi đến một nơi nào cả. Những con đường ngang dọc ở đây vẫn còn thưa vắng người qua lại. Nàng cứ lang thang hết góc này đến góc khác.Và cuối cùng bàn chân Nàng vẫn rẽ vào con đường quen thuộc.Con đường nhỏ, trơ trọi dưới vòm trời không một áng mây qua, dẫn tới nơi yêu thương mà trái tim Nàng luôn gọi về nhung nhớ.

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Đi tìm ẩn số của một bài thơ


Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Công bằng mà nói, lần đầu tiên tôi tìm và đọc trọn vẹn bài thơ mở đầu bằng 3 câu thơ này. Bài thơ có cái tên dài lê thê: Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh. Cá nhân tôi không thích đọc những bài thơ về tình đầu không phai hay về cái gì đó đại loại như sự rung động về quá khứ. Cho đến khi tôi đọc bài thơ “Vệt màu” của chị OM. Một bài thơ đẹp – như nhận xét của một bạn blog. Với tôi, bài thơ không chỉ đẹp mà cái khiến tôi tò mò với một niềm say mê khám phá, là thông điệp mà chị muốn nói là gì? Thật sự, đây là một đáp án không thể tìm ngay được lời giải, là tâm sự không thể gọi ngay cho tròn một tiếng. Tôi nghĩ đến thuyết “Tảng băng trôi” của Ernest Hemingway. Và tôi muốn đi tìm.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Vỗ về giấc ngủ


Sau những ngày nắng gắt chói chang làm khô bỏng cả trời và đất, đêm qua mưa về.Những ánh chớp từ thượng nguồn phía Tây thành phố nhấp nháy liên hồi từ chập tối. Đến nửa đêm thì âm thanh chói gắt chẳng kém cái nắng như hun vang lên chát chúa. Và mưa xối xả đập leng keng trên mái tôn của khu nhà xưởng kế bên.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Thương!

Sinh các con ra, sao lại nỡ bỏ rơi các con thế này??????





Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Nắm tay mẹ, con nhé!

Bài đăng ngày 31/5/2014
Xe càng gần về đến Hà Nội, con đường hình như càng chật chội  thêm bởi những làn ô tô hàng 3, hàng 4 nườm nượp trôi đi chầm chậm dưới cái nắng gay gắt chói chang. Con vẫn im lặng từ lúc lên xe với ánh mắt hướng ra bên ngoài, theo những hàng cây, những số nhà, những biển báo, những pano quảng cáo dọc đường 5. Con không nhìn mẹ, cũng không nói chuyện với mẹ. Mẹ rất muốn ôm con vào lòng như ngày nào con còn bé xíu. Mẹ muốn vuốt tay lên tóc con, những sợ non tơ lòa xòa trên trán con.  Nhưng, cái dáng ngồi khoanh tay trước ngực của con như hàm ý từ chối tất cả mọi ấp iu của mẹ...

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Không đề.(khi không biết đặt tên là gì)



Nàng thức dậy bởi tiếng một chú chim sẻ,hay chim sâu gì đó lảnh lót điểm vào không gian ngoài kia một thanh âm trong và mỏng như một hơi thở nhẹ. 
Trong lòng Nàng lâng lâng một cảm giác lạ, cái cảm giác đã Nàng đã không có 16 năm trở lại đây. Chính xác, thì nó là cảm giác của 16 năm về trước, khi Nàng kéo rèm cửa và xê cánh cửa kính để nhìn hút theo bóng chú chim nhỏ thấy động vội chuyền tít ra cành hoa Giấy ngoài xa kia, những chùm hoa Giấy thả buông trong gió thứ nhan sắc mong manh như một làn khói màu hồng phấn. Xa hơn một chút, ở bên lề đường, cây hoa Sữa tỏa một vòng xanh trầm mặc của những ngày đầu mùa xuân. Và dưới đường, người qua lại đông vui tấp nập hơn gấp nhiều nhiều lần thường ngày bởi một cái chợ Hoa và Cây tự phát, mỗi năm chỉ có vào mấy ngày cuối cùng. Nàng mở cửa ra ban công để ngắm nhìn những sắc màu đang làm duyên cho con phố cũ kỹ nhà Nàng, bỗng thấy mình trẻ lại 16 tuổi,thậm chí là hơn cả con số 16 ấy. 

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

Nếu vợ gọi???



Tết ông Táo đầu tiên mà ba có ở nhà.
Mấy hôm trước Chốp đã "nhắc nhở" ba:
- Ba có biết đi thả cá không? Con đưa ba đi nhá.
Ba gãi đầu cười:
- Ừ, ba chưa biết thả cá thế nào. Để ba đưa Chốp đi rồi Chốp dạy ba nhé.
- Vâng. Chỉ cần ngồi xuống  và nghiêng cái túi ra là cá chui ra và bơi đi ngay.
- Thế hả. Được rồi.
- Thế nhá ba nhá.

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Hương chè năm cũ (tiếp theo)

.....Sao Nàng không khóc cho được, khi bà nội Nàng, người "vô cùng hà tiện" như các cô các bác của Nàng vẫn nói, vừa nhai trầu bỏm bẻm vừa lần dở cái túi vải màu nâu gụ cũ kỹ bà vẫn thường giắt kỹ trong cái tay nải lúc nào cũng treo trên đình màn nơi đầu giường bà nằm. Bà cẩn thận mở từng nếp gấp của vuông vải đũi, để lộ ra  hai cuộn  tiền nhỏ, mỗi cuộn được buộc chặt bởi mấy vòng dây chun đen - toàn những đồng tiền giấy mười ngàn màu đỏ. Bà trao cho Nàng một trong hai cuộn đó, kèm theo câu thủ thỉ:

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hương chè năm cũ!

Chuyện đầu năm

  Đúng vào ngày giỗ bà nội,  khi những hạt mưa xuân bay lơ thơ trên những vòm vải đang trổ hoa và trên không trung phất phơ những làn khói mỏng từ đám lửa đốt vàng mã góc sân cuộn theo những phiến tro màu xám, thì ngoài vườn, cây chè già nhất bỗng gãy gục một cành. Cái tiếng rắc ...rắc báo trước của lẽ thường khi một cành cây bị gãy,thậm chí cũng không hề vang lên,dù chỉ trong tích tắc. Trong nháy mắt, một nửa thân chè đổ gục, chúc cái ngọn xuống đất. Giơ lên trời cao, một nửa thân còn lại già nua,đen đúa,trong khi những cành nhỏ vẫn san sát những lớp lá chè. Đó là cây chè cao nhất, to nhất trong những cây chè còn lại ít ỏi của khu vườn. Cây chè đổ làm cho Nàng nôn nao một cảm giác tiếc nuối....

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Những người lính của tôi!

<

(Bài đăng lại nhân ngày 22 -12)


Gia tài đồ sộ nhất của mẹ, có lẽ là cái tủ sách. Khi có thể đọc được, là tôi đã ngày ngày chúi vào đống sách đó. Tôi thuộc đến từng trang truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài; “Đội thiếu niên du kích Đình Bảng” của Xuân Sách; “Đội thiếu niên tình báo Bát Sắt” của Phạm Thắng và rất nhiều tác phẩm truyện thiếu nhi. Lớn hơn một chút, tôi đọc “Tuyển tập truyện ngắn Việt Nam 1945 – 1975” tái hiện gần như trọn vẹn hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Khi có thể đọc những cuốn tiểu thuyết dài hơi hơn, tôi bắt đầu ngó nghiêng và miệt mài khám phá “Dấu chân người lính” của Nguyễn Minh Châu; tôi ngậm ngùi một chút khi đọc “Thời xa vắng” của Lê Lựu.

Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

Bà đi chợ!


Xuống xe ở đầu đường 5, Nàng bấm máy gọi ông nội:
- Ông ơi ông ra đón mẹ con cháu được không ạ?
Đoạn đường chưa đầy 1 cây số, nhưng Nàng ngại đi bộ. Nàng vẫn hay có thói quen xấu này, thói quen nhờ ông nội của bọn trẻ phi xe máy ra đón. Và, lần nào cũng vậy. Vừa nghe Nàng gọi là ông đã hớn hở: ông ra ngay đây.
Hôm nay, giọng ông ngần ngừ:
- Mẹ con mày xem có cái taxi nào không thì về nhá. 
- Ông đi đâu hả mẹ?
Con trai nàng hỏi, trong khi Nàng vẫy một cái taxi. 
- Ừ, chắc là ông bận rồi con ạ.


Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Đoạn tuyệt

Con yêu! Mẹ đã từng nhiều lần LỖI HẸN với con.
Bây giờ....
Những cơn gió mùa đông thổi vu vơ  trên cánh đồng trơ ra những gốc rạ ngả nghiêng, xơ xác. Gió hun hút cuốn bụi trên con đường đang làm dở dang. Bầu trời màu tro sập sùi đem hanh hao nhuộm cho khoảng không trên đầu một nét u tối. 
Mẹ nghe từ trong gió trời,  âm thanh mệt mỏi của một tiếng chim lạc bầy mà không thấy bóng dáng chúng ở đâu trên những vòm phi lao vi vút.
Mẹ thấy từ phía xa kia, nơi cái vệt xanh thẫm của cây  làm thành một đường kẻ tối thẫm, đường chân trời khép lại, như thể nơi đó là tận cùng.
Mẹ thấy trong cái lạnh tê phả lên từ đất, hình như có một cuộc di trú cuống cuồng nào đó đang len vào từng mạch máu,từng tế bào da thịt mình.
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang