Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Hương chè năm cũ!

Chuyện đầu năm

  Đúng vào ngày giỗ bà nội,  khi những hạt mưa xuân bay lơ thơ trên những vòm vải đang trổ hoa và trên không trung phất phơ những làn khói mỏng từ đám lửa đốt vàng mã góc sân cuộn theo những phiến tro màu xám, thì ngoài vườn, cây chè già nhất bỗng gãy gục một cành. Cái tiếng rắc ...rắc báo trước của lẽ thường khi một cành cây bị gãy,thậm chí cũng không hề vang lên,dù chỉ trong tích tắc. Trong nháy mắt, một nửa thân chè đổ gục, chúc cái ngọn xuống đất. Giơ lên trời cao, một nửa thân còn lại già nua,đen đúa,trong khi những cành nhỏ vẫn san sát những lớp lá chè. Đó là cây chè cao nhất, to nhất trong những cây chè còn lại ít ỏi của khu vườn. Cây chè đổ làm cho Nàng nôn nao một cảm giác tiếc nuối....
Trong ký ức xưa cũ của Nàng, vườn chè của bà nội rộng lắm. Đến nỗi nếu chơi trốn tìm với Nàng, ,đứa bạn nào đủ can đảm chạy ra cuối vườn để nấp sau mấy bụi chuối Tây cao lênh khênh, nơi giáp với vườn nhà bên cạnh, là đứa đó thắng. Bởi lẽ Nàng thường không đủ can đảm len qua những hàng chè sum suê cành lá và dài hun hút đó. Nàng sợ...con ma ở cây khế chua  ngã rạp xuống mặt ao mà anh trai nàng có lần đã quả quyết là nhìn thấy vào một buổi trời xâm xẩm tối. Nàng cũng không dám cả việc hái khế về để bà nội nấu canh chua hoặc kho cá,mỗi khi bà sai bảo Nàng....
Từ khi cả nhà Nàng chuyển lên phố, ngôi nhà khóa cửa.Vườn chè thì vẫn như thế. Vẫn xanh tốt bốn mùa. Bà nội thường xuyên đi bộ về, bà hái chè cho vào bao tải rồi đội lên phố và đem đi bán. Nàng vẫn nhớ bà bán chè bằng nón. Cuộc mua bán nào cũng là một "cuộc giành giật". Này nhé. Bà bán cho một nón chè nào; Hoặc: bán cho nửa nón đây. Khi ấy bà sẽ ngả ngay cái nón đang đội trên đầu xuống, ngửa nón ra và bốc chè rải lên, nhanh  thoăn thoắt cho đến khi chè đã đầy trong nón, hoặc lưng lửng nón nếu họ nói mua nửa. Vấn đề là ở chỗ, không người mua nào chịu chấp nhận ngay nón chè như vậy. Họ thò tay vào đống chè trước mặt bà để...thêm. Có điều, cái nắm chè của họ bốc thêm ấy thường là đẫy chặt một tay. Lúc đó, "cuộc giành giật" bắt đầu. Bà nội Nàng sẽ bốc trả lại số chè vừa được thêm ấy khoảng một nửa.Người mua lại bốc thêm tí nữa.Bà giằng lại. Có khi gặp phải người tinh quái, họ đổ chè vào rổ, thúng của họ,  rồi trước khi đứng dậy mới...thêm một ít- một nắm thật to, và rảo bước. Bà tức khí sẽ ném theo vài câu rủa cảnh cáo, kiểu như: lần sau thì đừng có thò mặt vào đây.Cũng có khi nhìn họ "thêm" một búi chè to quá, bà xông lên giằng lại.Có những lần Nàng thấy bà còn cậy ngón tay họ ra để lấy lại chè, còn kèm theo những câu quát mắng xa xả rất chi là ngoa ngoắt. Hihi. 
Vậy mà chè của bà khi nào cũng đông người mua. Họ nói chè của bà lá dày, nước sánh và trong. Bà không hái chè non,cũng không lấy lá quá già. Bà nói lá chè bánh tẻ là ngon nhất. 
Bà cứ đều đặn về quê hai chè tuần 2 đến 3 lần. Cùng với việc hái chè là việc bà chăm chút cho vườn chè. Bà ngắt bỏ lá già và những cành khô. Bà đi xin nước phân lợn để tưới. Nàng nhìn thấy mọi việc bà làm vì mỗi lần về Nàng thường lẵng nhẵng đi theo bà. Hồi ấy Nàng đã bước vào cấp 2. Nhưng, ký ức Nàng cũng không quên một sự thật là khi đó Nàng chẳng hề nghĩ đến việc làm giúp bà chi cả. Nàng chỉ thích đi hái quả chè và hì hụi xếp ô ăn quan trong sân, để chờ bà làm xong. Hoặc Nàng hái hoa chè chơi trò bán đồ hàng với nhỏ hàng xóm,lích ra lích rích trong khi bà tỉ mẫn hái chè bỏ vào cái rổ đeo lủng lẳng trước ngực bằng sợi dây gai bắt chéo. 
Nàng cũng nhớ cây chè to nhất trong vườn. Nó nằm kế ngay bên sân. Điều khác với nhiều cây chè khác,là cây này có hoa và có quả quanh năm.Nghĩa là hoa vẫn cứ nở trong khi quả chè lúc nhúc đủ kích cỡ, từ to đến nhỏ, từ non đến già,có khi xếp hàng trên một đoạn cành. Bà nói từ khi bà về làm dâu thì đã có cây chè đó rồi. Bà gọi đó là cây chè Cả. Cây chè cao lắm. Nó cao gần như nhất vườn.cao hơn cả mấy bụi chuối ở bờ ao. Mỗi lần hái chè ở cây đó, bà thường bắc ghế. Cái ghế hái chè cũng gần giống như cái ghế bây giờ người ta hay dùng để thắp hương trên bàn thờ, nhưng to và vững chãi hơn nhiều. Mỗi lúc dùng ghế để hái chè,bà thường dặn Nàng: bay về không được nói với mẹ là tau trèo ghế nhá. Số là bố mẹ Nàng đã quả quyết là bà không được trèo ghế hái chè nữa,vì bà có tuổi rồi,nếu lỡ ra mà ngã thì khổ. Bố đã từng đem chiếc ghế cho nhà hàng xóm, nhưng bố đi rồi thì bà lại sang "đòi" về và giấu kín trong buồng. Cho đến một lần bố ghế về bắt gặp đúng lúc bà đang trèo ghế vắt vẻo hái chè. Bố gay gắt "dọa" là sẽ chặt bỏ cả vườn. Bà chịu thua và lẩm bẩm: bay không cho tau trèo thì thôi.
Thời gian làm tóc bà bạc trắng. Thời gian làm lưng bà còng thêm nhiều hơn. Thời gian cũng làm bước chân bà chậm chạp. Nghị quyết của cả nhà là chặt bỏ phần lớn vườn chè, vì bà vẫn lọ mọ đi bộ về đó, không còn hái được nhiều chè nữa,nhưng thói quen chăm chút cho cây thì không bỏ được. Bố giữ lại khoảng chục cây, trong đó có cây Cả. Việc về nhà hái chè để nấu nước uống hàng ngày trở thành việc của mẹ....
....Cho đến năm Nàng đi lấy chồng. 
Khi ấy đang là mùa xuân,nhưng tiết trời khá lạnh. Mẹ mời mấy cô bác trong họ đến bàn chuyện tổ chức đám cưới. Bà ngồi trên giường, nghe chuyện phân công người này người nọ làm việc nọ việc kia. Nhưng không góp câu nào.
Người ta kéo xe đem rạp đám cưới đến. 
Người ta khuân nồi, đắp bếp dã chiến ở ngoài vườn. 
Người ta rộn ràng rửa chén bát....
Bà lẳng lặng đi ra khỏi nhà, mà không ai biết.
Buổi tối hôm ấy, mẹ  nói với Nàng rằng  bà bảo ở đây ồn ào và đông người ngủ lại nên bà tạm ở dưới quê, mai bà lên. Nàng thấy hơi chạnh lòng một chút,vì từ bé Nàng đã ngủ với bà. Đêm cuối cùng ở nhà mà lại không được nằm cùng bà ư?...
....Sáng hôm sau, ăn cỗ tưng bừng.Nàng cầm cái ly,đi theo bố mẹ đến từng bàn để mời nên chẳng còn thời gian nhận ra sự thiếu vắng bóng bà. Cho đến lúc sắp bước ra ngoài đường để ngồi vào trong xe ô tô, Nàng chợt nhớ và ngoái đầu hỏi mẹ bà đâu nhỉ. Nhưng rồi chồng Nàng khoác tay Nàng đi, nên câu hỏi của Nàng cũng chìm vào tiếng đàn,  tiếng nhạc, tiếng người nói xôn xao....
....Nàng chỉ được biết là bà nội bị ngã, khi trở về nhà "lại mặt" vào ngày hôm sau. Bà ngồi trên giường với hai chân duỗi thẳng, bên chân phải bị bó từ đầu gối trở xuống. 
Bà bị ngã khi trèo lên ghế hái chè. Bà bị ngã khi đã hái được đầy ắp một rổ chè, những lá chè từ trên những cành cao nhất của cây chè Cả. Bà muốn hái chè để đun nước uống vào ngày đám cưới của Nàng,vì bà thấy bác cả mua lá chè non và mỏng thế thì  nước vừa hôi vừa chát. Bà đã hái chè trên những cành cao nhất,bởi vì theo bà nói,những cành chè đó đón nắng và gió trời nên nước nấu lên sẽ vàng tươi và sánh đặc, uống vào vừa thơm vừa ngọt....
Bà cười,khi Nàng rơi nước mắt.
- Cha bố cô, khóc cái gì.

(còn nữa...)
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang