Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Không đề.(khi không biết đặt tên là gì)



Nàng thức dậy bởi tiếng một chú chim sẻ,hay chim sâu gì đó lảnh lót điểm vào không gian ngoài kia một thanh âm trong và mỏng như một hơi thở nhẹ. 
Trong lòng Nàng lâng lâng một cảm giác lạ, cái cảm giác đã Nàng đã không có 16 năm trở lại đây. Chính xác, thì nó là cảm giác của 16 năm về trước, khi Nàng kéo rèm cửa và xê cánh cửa kính để nhìn hút theo bóng chú chim nhỏ thấy động vội chuyền tít ra cành hoa Giấy ngoài xa kia, những chùm hoa Giấy thả buông trong gió thứ nhan sắc mong manh như một làn khói màu hồng phấn. Xa hơn một chút, ở bên lề đường, cây hoa Sữa tỏa một vòng xanh trầm mặc của những ngày đầu mùa xuân. Và dưới đường, người qua lại đông vui tấp nập hơn gấp nhiều nhiều lần thường ngày bởi một cái chợ Hoa và Cây tự phát, mỗi năm chỉ có vào mấy ngày cuối cùng. Nàng mở cửa ra ban công để ngắm nhìn những sắc màu đang làm duyên cho con phố cũ kỹ nhà Nàng, bỗng thấy mình trẻ lại 16 tuổi,thậm chí là hơn cả con số 16 ấy. 
Nàng nhớ lại cái cảm giác thích thú khi ngắm đào và quất từ trên ban công nhà mình.
Nàng cũng nhớ lại hình như ngày Nàng mười mấy đôi mươi ấy, có những ánh mắt ngước nhìn lên nơi Nàng đang đứng. Có khi, đó là đứa bạn gái cùng lớp cấp 1, cấp 2 gì đó: chắc nó "ngưỡng mộ" Nàng lắm, vì Nàng có thể nhàn hạ đứng đó mà ngắm nghía hoa đào, hoa cúc,  trong khi nó phải lóc cóc theo mẹ đi chợ. Có lúc, là đứa bạn cấp 3 gọi với lên: nhà mày ở đây à? Hoặc còn có những khi là một vài "hot boy" trong bộ quần áo "cắm thùng" rộng lùng thùng thỉnh thoảng lại đưa tay...vuốt tóc,hình như cũng ....nhìn lén Nàng hay sao đó. Hihi. Cứ tưởng tượng là các chàng ngắm mình cho....oai. 
....Hôm nay,Nàng vẫn đứng ở chỗ này, vẫn là hè phố kia. Nhưng giàn hoa Giấy đã che khuất tầm mắt của Nàng, để Nàng chỉ còn nghe thấy những âm thanh mùa xuân rộn ràng. Nàng ngước mắt nhìn lên cao, nơi khoảng trời màu trắng đục như có tía sáng toát ra từ bên trong, đem hơi xuân ấm áp len vào bàn tay nàng xòe ra, cái cử chỉ đón nhận tự nhiên khiến Nàng muốn hít sâu vào lồng ngực mình, hương vị của đất trời quê hương. Nàng có được buổi sáng cuối cùng trong năm ở ngay trong ngôi nhà của bố mẹ, nơi mà 16 năm qua, chẳng năm nào Nàng có mặt ở nhà như năm nay.
Chàng đến phía sau từ lúc nào, Nàng không hay biết.
- Em nhìn cái gì thế? 
Ơ, cái cảm giác này thì lạ lắm, vì nó hoàn toàn là lần đầu tiên: đó là cảm giác bình yên bên người yêu thương, trước cửa căn phòng riêng thời con gái của mình, điều mà từ trước đến nay vợ chồng nàng chưa có khi nào đứng bên nhau ở đây, vào thời điểm này và như thế này. Nàng muốn khóc, tệ thế chứ. Nàng muốn nói lời cảm ơn Chàng, người đã đem đến cho Nàng món quà bất ngờ, khi chiều qua Chàng đột ngột tuyên bố: năm nay nhà mình sẽ ăn tết cùng ông bà ngoại.
Và nói là làm. Chàng đưa mẹ con Nàng về ông bà ngoại, cùng với rất nhiều túi lớn túi bé mà ông bà nội đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ. Mẹ Nàng đã chuẩn bị phòng cũ của Nàng tinh tươm. Hóa ra mẹ cũng biết trước.Chỉ có Nàng là....ngơ ngẩn.
Nàng chạm tay mình lên chăn màn cũ, bàn ghế cũ, tủ quần áo cũ. Mùi hương của mẹ hình như phảng phất đâu đây, có lẽ từ bàn tay của mẹ, từ hương bồ kết trên tóc mẹ còn lưu lại. Ôi,hương thời gian!




Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang