Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Đi tìm

Nàng lại vẩn vơ đi tìm.
Cũng không biết là mình cần tìm cái gì nữa. Chỉ là mỗi buổi chiều muộn, khi cái nắng chói chang của một ngày mùa hạ hắt những tia sáng màu lòng trứng lên phía trời Tây, Nàng lại có cảm giác muốn đi ra ngoài đường. Cũng chẳng là chủ đích đi đến một nơi nào cả. Những con đường ngang dọc ở đây vẫn còn thưa vắng người qua lại. Nàng cứ lang thang hết góc này đến góc khác.Và cuối cùng bàn chân Nàng vẫn rẽ vào con đường quen thuộc.Con đường nhỏ, trơ trọi dưới vòm trời không một áng mây qua, dẫn tới nơi yêu thương mà trái tim Nàng luôn gọi về nhung nhớ.
Dưới gốc liễu xanh rủ bóng lơ thơ như làn tóc dỗi hờn, mộ con gái Nàng vẫn im lìm bên những vồng Xuyến chi khoe sắc trắng mong manh. Kế bên đó,là cái nấm tròn tròn nhỏ xinh của một hình hài chưa kịp thấy sắc màu của sự sống – sự cố gắng bù đắp cho Nàng của bố mẹ chồng Nàng. Và ở xa xa, chếch lên chừng 50m, là con đường mới mở thênh thang chạy thẳng xuống Hải Phòng. Trong lòng đất ở dưới những lớp đất đỏ, cát, đá và nhựa đường đen thẫm kia, còn có một linh hồn nữa đang quẩn quanh chờ đợi Nàng. Nàng luôn cảm thấy như vậy. Nàng cảm thấy các con đang chờ đợi Nàng vào mỗi buổi chiều. Ừ. Chúng sẽ quấn quýt xung quanh Nàng. Biết đâu, chúng còn đang ve vuốt mái tóc Nàng, bởi  chỗ Nàng ngồi khuất gió  mà Nàng vẫn thấy tóc mình mơn man trên má, trên trán.
Nàng ngửa cổ lên trời để ngăn dòng nức nở đang trào lên nơi cuống họng.
Trên cao xanh kia, trong tiếng sáo diều đâu đó ngân nga, Nàng lại nhìn thấy bàn tay nhỏ của con gái chấp chới, nàng lại nhìn thấy những dòng sắc đỏ lênh láng, nàng còn nhìn thấy cả một đôi mắt nhắm nghiền và tiếp đó là những trái tim đang rơi vô định vào không gian – y như trong những giấc mơ hàng đêm quây bọc lấy giấc ngủ của Nàng.
Dưới mặt đất này, Nắng và Gió, mặt trời, ánh sáng và bóng tối. Cây và hoa. Tất cả vẫn chẳng có gì thay đổi.
Chỉ riêng Nàng, hình như không tìm được thứ đã để mất.



Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang