Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Khoảng trời không có nắng

Nắng vẫn đổ lửa xuống nhà cửa, cây và hoa, mặt đường và cả những bóng râm.
Gió chạy ở đâu đó tít trên cao xanh không một gợn duyên dáng của những áng mây nhẹ tênh như voan trắng cuả mọi mùa hạ đã từng đi qua dưới vòm trời này.
Hơi nóng chạy sầm sập đến mọi ngóc ngách phố phường. Có lẽ nó chỉ buộc phải dừng lại trước những khuôn cửa đóng im lìm mà bên trong là những chiếc máy điều hòa căng mình chống chọi.

Em ngước nhìn màu lửa cháy trên mênh mang trời đất.
Bỗng thấy se lòng.
Vì em biết,  ở nơi anh là một khoảng trời không có nắng. Nói đúng hơn thì có lẽ anh không nhìn thấy bầu trời, dù nó xanh, xám hay đen sạm màu nước. Em cố gắng tìm tòi trên mạng và hình dung cái khoảng trống mà các anh di chuyển thường ngày nó sẽ thế nào.
Ngày hôm nay nhà mình vui lắm anh à. Vì ông bà được mời lên phường vinh danh gia đình hạnh phúc. Cả em và các con cũng được mời đến, dù mẹ con em không thường trú lâu dài ở đây.
Em thấy lòng chênh chao khi mọi người nhắc đến anh. Không biết có phải vì nhà mình có anh nên mới được nhận sự vinh danh này?
Em lại muốn chạm được vào anh, để nghe tiếng trái tim mình lên tiếng khắc khoải.
Em lại muốn nhìn thấy cái điệu gãi đầu quen thuộc mỗi khi anh không biết làm gì lúc em giận dỗi.

Em lại muốn thốt lên câu nói hàng ngày hàng giờ, hàng phút hàng giây luôn âm ỉ trong lòng em: EM NHỚ ANH, EM RẤT NHỚ ANH.
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang