Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Vỗ về giấc ngủ


Sau những ngày nắng gắt chói chang làm khô bỏng cả trời và đất, đêm qua mưa về.Những ánh chớp từ thượng nguồn phía Tây thành phố nhấp nháy liên hồi từ chập tối. Đến nửa đêm thì âm thanh chói gắt chẳng kém cái nắng như hun vang lên chát chúa. Và mưa xối xả đập leng keng trên mái tôn của khu nhà xưởng kế bên.
Mưa ào ào theo gió va vào cửa kính khiến Nàng có cảm giác những dòng nước từ trời đang gội sạch bụi trần gian từng hút cạn kiệt nhựa sống trên những tươi xanh phố phường.
Nàng tắt điều hòa bởi cái lạnh dường như xuyên qua cả lớp chăn mỏng đang kéo ngang người. Giấc ngủ cứ trốn biệt vào đâu đó trong tâm thức, khiến cho hai mắt Nàng dù khép chặt mà những đắm say cơ học mãi không đến. Nàng lăn qua lăn lại trong khi những ánh chớp xanh lè và những âm thanh chát chúa theo gió trôi dần về phía trời xa.
…..
Đêm lại tiếp tục chìm vào yên tĩnh, khi những giọt lanh canh cũng dần mất hút trong lòng đất. Nàng nhìn ra ngoài trời qua ô cửa sổ im lìm chỉ một màu đen tối. Có tiếng con thạch sùng đâu đó uốn lưỡi tiếc nuối….
Giấc ngủ vẫn không đến với Nàng.
Nàng nhớ mẹ. Và bỗng khát khao được vòng tay ôm ngang lưng mẹ, để hít hà mùi bồ kết, mùi lá hương nhu, lá sả từ trên tóc mẹ, như ngày nào Nàng còn là cô bé con. Trong tim Nàng có một tiếng kêu âm vang, một nút thắt dường như đang rút đến nấc cuối cùng…
Nàng nằm nhẩm đếm thời gian được ngủ cùng với mẹ và nhận ra thời gian đó sao mà ít ỏi đến thế.
Xem nào!
Ngày nhỏ Nàng ngủ với bà nội. Trong căn nhà 3 gian ở quê hay trong cùng một phòng kê hai giường song song lúc nhà chuyển lên phố,thì Nàng đều ngủ với bà.
Mùa đông, mẹ trải một cái chăn bông xuống chiếu để làm “đệm” cho bà cháu Nàng. Nhưng bà nhất định không chịu. Bà lồng toàn lá chuối khô vào vỏ chăn đặt bên dưới rồi trải chiếu lên trên để nằm. Bà vừa làm vừa nhẩn nha: ngày xưa làm gì có lá chuối mà trải trên giường, toàn nằm ổ rơm bên cạnh bếp lửa. Vậy mà có đứa nào chết vì sợ rệp đâu mà mẹ con bay nói  cái giống này có nhiều rệp?
Mẹ chịu thua. Mẹ nói thầm vào tai Nàng: lá chuối mẹ rửa sạch lắm rồi nhé.
Mẹ nói thế vì Nàng hay làu nhàu chê bà  sao cứ nằm trên lá chuối như vậy, bẩn chết. Mẹ đọc cho Nàng nghe bài thơ “Bà bủ” của Tố Hữu để yên ủi Nàng rằng có nhiều người nằm trên đệm lá  như bà. Mẹ thủ thỉ với Nàng là con chịu khó ngủ với bà cho bà ấm, chứ bà ngủ một mình sẽ lạnh lắm. Còn Nàng, sau những chê bai rằng thì là lá chuối có gì ấm đâu, lá chuối bẩn, lá chuối có bọ nẹt ngứa lắm…., nhưng cũng không thắng được bà. Bà đưa tay ngoét trầu nơi khóe miệng và bảo Nàng:
- Bay chê bẩn thì bay sang nằm với mẹ bay. Tau nằm một mình ấm hủm.
Thế là Nàng đành phải trèo lên giường và nằm xuống ôm lưng bà trong tiếng sột soạt của những phiến lá chuối khô dường như cũng đang chen chúc nhau bên dưới.  
Mùa hè, bà cháu Nàng nằm trên chiếc chiếu tự chế của bà. Đó là chiếc chiếu làm bằng những nan tre ken dày san sát, mỗi nan rộng chừng 1cm và được bà chuốt nhẵn. Bà nói chiếu tre của bà vừa êm vừa mát. Giường hai bà cháu kê sát bên cửa sổ, đón gió hướng nam và theo bà thì nó mát rượi. Bà không thích nằm quạt. Lại còn không thích mắc màn. Lý luận của bà:
- Gió giời mát thế này tội gì chui vào màn cho đổ mồ hôi. Ngày trước nhà ở giữa làng, đến một cơn gió đực cũng không lọt được vào sân huống hồ là vào nhà.
(Sau này, có lần Nàng nghe bố Nàng nói: cơn gió cái mát rượi thì Nàng cười ha ha và nhớ đến cơn gió đực trong lời của bà nội).
Bà luôn có cái quạt mo phe phẩy trên tay. Bà quạt cho Nàng. Có lúc quạt rơi bộp cả vào mặt Nàng.
Ký ức của Nàng thấp thoáng bóng mẹ lúc nửa đêm rón rén thả màn cho hai bà cháu…..
Khi học cấp 3, Nàng học trên thành phố. Nàng từ giã mùi trầu không cay cay nồng nồng hàng đêm của bà nội để lên trường ở trong ký túc xá với các bạn. Cuối tuần về thì Nàng lại chui vào ôm lưng bà. Để đôi khi Nàng vẫn “chê” bà: mùi bà cứ chua chua thế nào ấy.
….Đêm trước khi lấy chồng. Bà nội ngủ lại dưới quê. Đêm ấy Nàng ngủ cùng với mẹ. Khi ấy Nàng mới nhận ra hình như thời gian Nàng nằm ngủ cùng mẹ có thể đếm trên đầu ngón tay. Đêm mùa xuân văng vẳng tiếng con dế đón mùa bên ngoài những tươi xanh của cây và đất. Hai mẹ con Nàng hầu như không ngủ cả đêm. Mẹ thủ thỉ với Nàng nhiều lắm. Nào là vì con còn quá trẻ nên lấy chồng phải học làm vợ, học làm dâu.
Làm vợ thì thế này,thế này….Và con phải nhớ làm vợ không được tỏ ra tài giỏi hay khôn ngoan hơn chồng. Đại ý nếu về một chuyện gì đấy mà con biết 10 còn  chồng con biết có 8 thì nhất định con chỉ được thể hiện đến tối đa là 6 thôi nhé. ….
Làm dâu thì nấu ăn và xếp đặt đồ đạc trong nhà là cần chú ý nhé. Cái gì chưa biết thì cứ nói với mẹ chồng là con chưa biết mẹ chỉ cho con được không. Đừng có tỏ ra là cái gì con cũng được mẹ nhắc nhở rồi, biết không….
Nghe mẹ dặn dò mọi thứ, Nàng đột nhiên không muốn rời xa mẹ.
- Ôi mẹ ơi con chẳng muốn đi lấy chồng nữa.
Không biết có bao nhiêu người con gái đêm trước khi theo chồng có ý nghĩ như Nàng?
Lúc đó mẹ nói với Nàng:
- Thời gian con ở với chồng sẽ là nhiều nhất trong cả cuộc đời con ạ. Đó là quy luật mà ai cũng trải qua.  Nếu ai không có nhiều thời gian bên chồng con thì người đó không được gọi là Hạnh phúc.
Bình thường, mẹ là cô giáo dạy văn, nhưng mẹ rất ít nói những câu hoa mỹ như vậy. Đêm con gái cuối cùng ấy, có lẽ tâm hồn mẹ cũng khắc khoải theo Nàng nên mẹ âu yếm vỗ về Nàng bằng những triết lý,dù Nàng chưa có sự trải nghiệm vào thời điểm đó, nhưng lại làm Nàng vững tâm biết bao!
- Con nhớ nhé: đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm…
Cái tổ ấm của Nàng, cũng đã nhiều đêm mẹ ghé lại ngủ cùng.
Nhưng Nàng chợt nhận ra: những đêm ghé lại của mẹ, nào là vì cháu bị ốm không có người chăm, nên bà lên giúp; nào là vì Nàng đi công tác đột xuất, gọi bà lên trông nhà hộ; cũng vì những lần Nàng ốm lên ốm xuống….
Điệp khúc của mẹ: đêm qua con có ngủ được không? Có thấy đỡ không con? Để mẹ trông cho, con cố ngủ đi mai còn đi làm…
…. Hai mắt Nàng vẫn không ngủ.
Đêm nay Nàng nhớ mẹ quay quắt.


Ước gì thời gian trở lại? 
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang