Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Lan man cua đồng



Mẹ chồng Nàng đi chợ về trong cái nắng rát bỏng chang chang trên hè phố.
Bà đổ cua từ túi ni lông ra cái thau nhựa rồi quệt mồ hôi trên trán;
- Chờ mãi không có cua đồng nên phải mua cua nuôi. Thôi ăn tạm vậy.
Nàng nhìn những con cua uể oải co cụm lại một góc chậu, giương hai mắt tròn vo vô cảm và không hề có tư thế chống trả nào mà thấy thương. Chúng đúng là những con cua được nuôi. Còn người ta nuôi thế nào thì Nàng không biết. Tuy nhiên chỉ cần nhìn qua là Nàng có thể nhận biết được ngay.
Bởi lẽ, tuổi thơ của Nàng có những ký ức gắn liền với những con cua đồng cùng với  đôi càng gớm ghiếc và đôi con mắt lồi lên như hai hạt nhãn tí xíu trong những cuộc phản công hay tự vệ đã từng khiến Nàng dở khóc dở cười.
Hôm nay, nhìn những con cua nuôi hiền lành và cam chịu, Nàng nhớ đến cua đồng. Và như là dây chuyền, Nàng nhớ anh trai của Nàng – người đã đồng hành với Nàng những năm tháng tuổi thơ.
Nghe có vẻ phi lý?
Vì Nàng đang lẩm cẩm từ cua lại chuyển sang người. Ấy là vì ký ức của Nàng đang gọi về những ngày tháng sáu xưa cũ, trên những cánh đồng mênh mang nước và dưới cái nắng “như nung” (lời thơ Trần Đăng Khoa), có hai anh em nhà nọ chạy đua với ông mặt trời để bắt những chú thím cua đồng.
….. Buổi quá trưa. Cỡ tầm 1h chiều. Tiếng những con ve không hề biết khát nước cứ ra rả âm vang trên những tán lá bạch đàn. Nó xoi xói vào óc người thứ âm thanh nhức nhối y như những thảm nắng tung hoành trên trời cao. Đó là lúc anh trai Nàng vừa huýt sao vừa mặc thêm cái áo sơ mi bên ngoài áo ba lỗ, nhưng không cài cúc mà cứ phanh ra,  anh rút cái móc cua trên vách bếp, vơ thêm cái giỏ tre và ra khỏi nhà. Khi ấy Nàng cũng bon chen đến bên cạnh:
- Cho em đi với.
- Ở nhà. Cho mày đi rồi về tao ăn mắng hả.
Anh lừ mắt, có khi anh còn cốc vào trán Nàng và luôn từ chối bằng cái giọng tưng tửng đầy khó chịu với Nàng như thế. Nhưng Nàng vốn là một con bé ương bướng và ngoan cố. Không cho em đi theo chứ gì? Cóc cần. Nàng… tự đi. Thế là Nàng cũng mặc thêm cái áo sơ mi nữa (nhưng cài cúc cẩn thận), Nàng lấy cái nón cũ của bà hoặc của mẹ đội lên đầu. Nàng còn  lót một cái khăn mặt lên đầu trước khi đội nón để cho nó mát (theo kinh nghiệm của bà nội Nàng) và quay quảy đi theo anh mà không cần anh đồng ý.
Ái chà. Có lần anh quay ngoắt lại, dậm chân quát:
- Quay về ngay. Không thì tao cho rắn nó quấn. (vì có lần anh đã bắt một con rắn nước và ném vào chân Nàng). Khi đó Nàng dừng lại, vì Nàng sợ nhất là rắn.
Nhưng cũng có nhiều lần anh vui vẻ đưa cái giỏ cho Nàng cầm, một tín hiệu đồng ý cho Nàng đi theo.
Trên những vạt đồng chỉ có nắng và gió lúc 1h chiều, anh em Nàng bắt  hai loại cua: cua “mà” và cua ngôm.
Cua ngôm chủ yếu do Nàng bắt. Đó là những con cua không chịu nổi cái nóng đẫy đà của nước nên bò lên bờ, hoặc đậu cheo leo trên những gốc rạ ít ỏi còn nhô lên khỏi mặt nước. Nàng chỉ việc xông tới chộp nhanh lấy chúng rồi cho vào giỏ. Cua ngôm nhỏ và óp (tức còn non) nên anh trai không bao giờ bắt. Anh bắt cua trong “mà” (tức là trong những cái hang cua trên bờ ruộng). Những con cua già, chắc nịch và dày dạn kinh nghiệm thường chúi sâu trong những chiếc “mà” do chúng tự đào và  ngụy trang bên ngoài bằng một lớp bùn. Vũ khí của chúng là đôi càng như hai chiếc kéo sắc lẹm. Cho nên anh dùng cái móc bằng sắt uốn cong một đầu để đưa vào bên trong và lôi chúng ra một cách điệu nghệ. Nàng thường thích thú khi thấy mỗi lúc anh kéo móc ra là một chú (hoặc thím) cua đang hiên ngang dùng đôi càng của mình kẹp chặt đầu móc – ôi một sự dại dột mới ngọt ngào làm sao. Chúng tưởng rằng chúng đang tự vệ và không ai có thể thoát khỏi đôi càng gớm ghiếc của chúng. Ai dè, đó chỉ là cái móc sắt nên sau đó số phận của chúng là nằm trong miệng giỏ mà Nàng chìa ra. Theo những nan tre xuôi chiều của chiếc hom, chúng ngã nhào vào bên trong giỏ, kết thúc  cuộc đời nhà cua.
Cua đồng là thế. Tự vệ bằng đôi càng và mở to đôi mắt quyết liệt cho đến lúc bị  mang đi “làm thịt”. Tám cái chân của chúng bò nhanh thoăn thoắt, hai cái càng của chúng giương cao đe dọa bất cứ ngón tay nào dám tiến đến gần, cho đến tận lúc chúng bị người ta tóm vào lưng và  xé tung ra làm hai mảnh. Thậm chí sau khi bị xé tung như thế, đôi càng vẫn kẹp chặt vào ngón tay “sát thủ”. Nó không giống như những con cua đang ngọ nguậy yếu ớt trước mặt Nàng bây giờ. Những con cua chắc chắn không có chút kinh nghiệm sống nào khi nước dưới chân chúng nóng lên, cũng như không có khả năng tự vệ nào bằng vũ khí hiện có của chúng. Đôi càng chỉ để cho nó đẹp và theo đúng cấu tạo của họ nhà cua mà thôi.

Tự nhiên Nàng xòe bàn tay của mình. Nàng bỗng muốn nhìn lại những vệt cua cắp trên ngón tay Nàng ngày ấy. Theo thời gian, những vệt xước do những lần bị cua cắp đã không còn nữa. Chỉ duy nhất một vệt gạch chéo mờ mờ ở ngón tay trỏ bên phải. Nàng nhớ vết gạch mờ ấy lắm. Vì nó là kết quả của một lần cua cắp nhớ đời.
Nó khiến cho nỗi nhớ anh trai trào lên trong lòng Nàng về một sự xa cách đủ để tiếc. Giá như anh em Nàng ở gần nhau hơn nữa vào lúc này?
Con cua đã để lại trên ngón tay Nàng dấu tích không thể xóa này, là con cua ghê gớm nhất mà Nàng từng biết. Nó là một “nàng” cua – cùng giới tính với Nàng. Khi giơ đôi càng sắc lẹm như hai cái kéo để cắp vào ngón tay Nàng lúc đó, Nàng cua đang ấp trứng dưới lần yếm hanh vàng cáu bẩn. Cái mai của nàng cua màu xanh đá và sáng bóng – theo kinh nghiệm của anh em Nàng thì đó là cua chắc (tức là thịt nó sẽ vàng và gạch nó đầy ắp bên trong mai). Đôi càng kéo của nàng cua không thuộc loại lớn như những chú cua đực. Nhưng sao mà sắc đến vậy. Trong giỏ cua bắt được hôm đó, Nàng cua loi nhoi phía trên cùng với những cố gắng muốn tháo chạy chăng. Nên nàng bị anh trai Nàng tóm lưng lôi ra để “mặc cả” với Nàng. Nguồn cơn của việc này là do anh trai muốn Nàng không sợ con lươn hoặc con chạch, trong khi Nàng đồng nhất chúng với con rắn. Anh đã thuyết phục Nàng nhiều lần rằng lươn và chạch đều rất “hiền”, chúng không như rắn. Nhưng Nàng thì sợ tất cả những con từa tựa như con rắn. Hôm đó anh bắt được  một con lươn. Đúng ra thì anh không chủ động bắt lươn. Anh thò tay móc cua trong “mà” nên tóm được thôi. Con lươn đó, anh tóm chặt đầu và cầm nó trên một tay,trong khi cái phần thân của nó uốn éo xoắn vào cổ tay anh. Nàng rùng mình lắc đầu khi anh gạ Nàng thử cầm lươn xem sao. Gạ không được, Anh quay ra dọa Nàng:
- Nếu không thì để cua nó cắp vào tay mày xem nào. So với bị cua cắp mày chọn cách nào?
- Em không chọn cách nào cả. Em về mách bà. (Nàng dọa lại anh)
- Ờ, cho mày về mách bà. Nhưng nếu về thì trước hết phải qua tao đã. Đồ hơi tí thì mách lẻo. (anh gầm gừ tức tối với Nàng, vì chắc là anh nhớ đến những lần “mách lẻo” của nàng thì anh đều bị ăn đòn…Hihi)
Anh dứ dứ con lươn sát đến mặt Nàng.
- Thế thì em chọn để cua cắp.
- Được rồi. Là mày tự nguyện đấy nhá. Cấm mách lẻo. (anh giao hẹn)
Và kết quả tiếp theo là anh lôi con cua đanh đá đang cố sức bảo vệ bầu trứng ra ngoài khi Nàng đành phải chìa tay ra (còn hơn là bị con lươn kia quấn vào cổ tay).
Ôi chao. Con cua lập tức chiến đấu với ngón tay nhỏ bé của Nàng. Nó cắp. Nó xiết chặt hai cái răng và ngậm thật chặt. Đau. Đau thấu tận tim óc.Nàng kêu thét lên và vung tay thật mạnh. Nhưng mà nàng cua ngoan cường đó vẫn bám trụ trên ngón tay đáng thương của Nàng, dường như trút hết căm tức vào việc bị anh trai Nàng lôi ra khỏi nơi trú ẩn. Nàng khóc, chứ không chỉ là kêu nữa. Anh trai Nàng lúc ấy thôi cười nhăn răng. Anh quăng con lươn xuống ruộng và tìm cách gỡ con cua cho  Nàng. Cuộc giằng giật chớp nhoáng kết thúc bằng việc con cua bị ném ra xa, nhưng một chiếc càng của nó thì ở lại và vẫn xiết chặt ngón tay Nàng.
Máu chảy. Lúc ấy máu từ ngón tay Nàng chảy tươm tươm rỏ xuống kẽ tay. Nàng ngồi bệt xuống bờ ruộng mà gào khóc. Anh trai Nàng luống cuống lấy vạt áo lau máu trên tay Nàng. Cứ lau qua thì máu lại ri rỉ rò ra. Anh lập cập đưa ngón tay Nàng lên miệng anh và mút chặt. Một tay anh giật mấy ngọn cỏ chấp chới bên cạnh. Đoạn, anh bóp chặt ngón tay đau của Nàng và nhét nắm lá cỏ vừa giật vào miệng nhai. Một hỗn hợp màu xanh nhai dập sau đó được anh cẩn thận đặt lên chỗ vết thương con cua để lại. Vừa làm anh vừa dỗ dành Nàng:
- Anh xin lỗi Chíp. Nín đi tý anh cõng về.
(hơ hơ, lúc đó anh không mày- tao với Nàng, chắc là đang nghĩ đến việc sẽ bị ăn mắng và ăn đòn nếu Nàng đem cái tay này về mách bà và mẹ).

Nàng không thèm cho anh cõng về như lời anh đã hứa.
Nàng ngoay ngoảy đi về và ngoác miệng ra ngay khi về đến cổng nhà.
Đầu đuôi sự tình được Nàng kể lẫn với nước mắt, hì hục một lúc lâu thì bà nội Nàng mới hiểu cặn kẽ. Bà rút cái roi mây treo trên cái móc ở đầu hè và gõ gõ xuống đất:
- Để bà cho thằng Mõ một trận.
Nhưng anh thì đã tót đi đâu từ lúc nào rồi.

Buổi tối, anh mon men đến gần Nàng gạ gẫm:
- Thôi tao đền bằng việc rửa bát cho mày một tuần được chưa?
- Hay là mai tao cho cua cắp vào tay tao nhá. Thế là hòa. (anh đề nghị tiếp khi Nàng "không thèm" nói chuyện với anh)

….Cua đồng làm cho Nàng lan man quá.





46 nhận xét:

  1. Chuyện về cua là kỷ niệm khó quên vì nó là một phần tuổi thơ trong đó. Nhưng bài viết còn có ý dành tình cảm cho cái thằng anh trai rất thương em gái. Cái thằng này lão nhớ là bơi qua sông hái hoa cho em sóng đánh mất quần đùi mà!
    Khơi dậy kỷ niệm và được sống trong kỷ niệm tuổi thơ luôn là niềm hanh phúc của nhiều người . Cách tả cua và bắt cua cũng đủ biết Hoe Vy rất sành điệu...móc cua.
    Lão vẫn thích cách viết nhiều cảm xúc mà đọc xong cứ núi kéo vào lòng của em .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão nhớ kỹ thế. Nhưng mà em bổ sung là sóng đánh suýt nữa thì mất quần đùi thôi nhé.
      Chắc gì lão đã biết móc cua như em? Mà không biết lão có sợ khi thò tay vào trong không gặp cua mà gặp rắn không?
      Cảm ơn lời khen của lão nhé. Em biết là lão khen vì, chả lẽ lại.... không khen.Hihi.

      Xóa
    2. Tuổi thơ vùng nông thôn thằng nào chẳng mò cua - tát cá. Thậm chí lão còn có suy nghĩ khi đọc những chuyện cổ tích và so sánh: Làm vua thì cũng sướng nhưng được hưởng cái sướng được tát cá , bắt cua như tụi trẽ này thì mãi mãi vua không bao giờ có.
      Rắn nằm trong mà cua hoặc trong những hang giống hang cua thường là rắn không độc. Nó chỉ dọa những đứa con gái gầy đét , đen nhẻm , lẽo đẽo theo anh đi...xách giỏ đựng cua thôi .

      Xóa
    3. Hì. Hồi đó anh trai em cũng nói như lão về những con rắn nằm trong hang cua. Tuy vậy cho đến bây giờ thì con vật mà em sợ nhất vẫn là con rắn.
      Nhưng mà Lão đừng có quảng bá cái gầy đét đen nhẻm đi đâu xa xa đấy nhé. Giờ em cũng sợ đen và sợ chân có sẹo như chị Nhật Thành. :)

      Xóa
  2. Những ký ức yêu thương là tài sản không mất đi theo thời gian...chúc vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng.Cám ơn bạn Huân ghé qua và đọc nhé.

      Xóa
  3. Đọc bài, chị hình dung một hoe Vy đen nhẻm, gầy dơ xương ( người hay mách lẻo mấy ai béo đâu) lũn cũn trong cái nón cũ nghiêng nghiêng ngó ngó, rồi hì hà hì hục giữa ruộng, mắt ánh lên vẻ tò mò và thích thú trước những chú cua đồng.
    Đọc em , kí ức về tuổi thơ bắt cua bắt ốc, xúc tép xúc tôm của chị hiện về rõ nét!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì. Chị hình dung đúng rồi đấy ạ. Hoe Vy em đen nhẻm, gầy giơ xương và dạo đó ra đồng dù giữa trưa nắng cũng chỉ đội có mỗi cái nón thôi. Không có quấn khăn khố kín mít như mấy cô mấy chị đâu chị ạ.

      Xóa
    2. Một bức tranh bắt cua mò cáy của trẻ em nông thôn hiện lên thật rõ nét và sống động qua bài viết của LV. Cũng từ đây bao kỷ niệm thân thương của trẻ quê nghèo gọi về thật cảm động ko thể phai mờ theo thời gian. Nó giúp ta càng thêm hiểu và thêm yêu cuộc đời hơn.

      Xóa
    3. Bây giờ trẻ con nông thôn cũng không biết bắt cua tát cá đâu anh ạ.
      Cháu em còn chưa từng lội xuống ruộng, dù bố mẹ nó làm ruộng. Quanh năm chỉ có học, học nữa, học mãi thôi. Chúng "nghèo" hơn bọn em. Vì ký ức của chúng chỉ gắn liền với sách.

      Xóa
  4. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lộc Vừng ơi !
      Nghe lời Nhật Thành Salam qua nhà Em chơi , nhưng tự nhiên comemnt rất vô duyên ( ! ) vì vậy xoá còm . Không có gì đâu , bởi vì Salam vẫn luôn mong Blog của Em cũng sôi động như nhà Mệ OM dzậy . Mong rằng chúng mình có thể hiểu nhau .... Thân !

      Xóa
    2. Chào bạn Salam - mà chắc là phải gọi là Anh rồi. Vì em đã thấy các anh chị nói chuyện bên nhà chị OM, nhà chị Nhật Thành và lão Tân.
      Chào mừng anh ghé thăm ngôi nhà vắng vẻ của em. Em chưa được đoc lời com anh đã xóa nên coi như không có anh nhé.
      Em rất vui được góp chuyện với các anh chị.

      Xóa
  5. Từ hình ảnh những con cua tội nghiệp được nuôi ở thành phố mà hàng loạt những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ với anh trai được trải ra, sinh động và đầy tình cảm. Trước hết cũng cảm ơn bọn cua thành thị chứ nhỉ! Nhờ đó mà em Vừng tạm quên cái nóng khủng khiếp đang hoành hành mà bò về quá khứ, lội xuống đồng, móc những con cua tuổi thơ ra khoe với bạn bè.
    Nhân tiện khoe luôn ông anh trai thật dễ thương! PR giỏi thiệt! :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có cái gì em sẽ khoe hết chị ạ. Anh trai và em còn rất nhiều kỷ niệm đáng để kể lắm. Em sẽ dần dần moi hết trong đầu em và đem lên đây. Mong chị hưởng ứng chiến dịch PR của em nhé.:)
      À mà chắc chị OM thì không có ký ức đi tát cá bắt cua như em đâu. Vì chị OM lớn lên và sống ở thành phố mà. Hihi.
      Trời nắng quá mức cho phép chị ơi. Cái quán cafe cạnh nhà em chuyển sang bán nước mía. Chỉ có mấy ngày mà bã mía xếp thành từng đống to như đống rạ chị ạ.

      Xóa
    2. Có cái gì em sẽ khoe hết chị ạ. Anh trai và em còn rất nhiều kỷ niệm đáng để kể lắm. Em sẽ dần dần moi hết trong đầu em và đem lên đây. Mong chị hưởng ứng chiến dịch PR của em nhé.:)
      À mà chắc chị OM thì không có ký ức đi tát cá bắt cua như em đâu. Vì chị OM lớn lên và sống ở thành phố mà. Hihi.
      Trời nắng quá mức cho phép chị ơi. Cái quán cafe cạnh nhà em chuyển sang bán nước mía. Chỉ có mấy ngày mà bã mía xếp thành từng đống to như đống rạ chị ạ.

      Xóa
    3. Ô sao em gõ một lần mà nó lên hai lần vậy trời.

      Xóa
    4. Chị đã nhiều lần đọc những câu chuyện em kể về anh trai rồi. Chị ko có anh em trai gì cả, nên không biết cảm giác nó như thế nào. Nhưng ông anh của em thì phải nói là tuyệt đấy, vì chị gái cưng em trai là chuyện bình thường, chứ em trai cưng em gái là chuyện hiếm!
      Còn bắt cua á, đúng là cả đời chị không biết. Bây giờ già rồi, nhìn thấy con cua vẫn sợ, chẳng dám cầm. Hèn lắm! :D

      Xóa
    5. Nắng cực nên thèm bát bún riêu
      Lội chồn cả cẳng được bao nhiêu?
      Vài con cua đực đu trong giỏ
      Lá môn làm nút đố mà trèo!
      He he...do đang hứng từ nhà Om sang nha.

      Xóa
    6. Từ Địa đàng hứng sang Cua
      Các anh giai hóng chị mua bún về
      kia kìa!

      Xóa
    7. Anh giai hóng chuyện bảo là:
      Nghe đồn lấy gạch cua mà nấu canh
      Rành ngon!

      Xóa
    8. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    9. Từ Địa Đàng nhà OM hứng sang Cua đồng nên vui một tí theo lời coment của OM và Nhật Thành, Mong được Lộc Vừng thông cảm nhé!

      Gạch son chắc nịch mu cua
      Anh giai hóng bún em mua bốn lần...
      Hì hì...

      Xóa
    10. Hì.Các anh chị đối đáp siêu quá. Em chỉ biết ngồi hóng thôi.Nghĩ mãi mà không "ra" vần nào ạ.

      Xóa
  6. Chị OM: vậy nếu chị mà cầm con cà ra thì còn khủng khiếp hơn đấy. Tuy vậy ưu điểm của chúng là bên trong rất ngon. Các anh giai, nhất là lão kính đen 262 mà ăn kèm với bún thì thôi rồi đấy ạ.

    Trả lờiXóa
  7. Chị Nhật Thành: em muốn cùng các chị họa thơ mà nghĩ mãi không được chữ nào.

    Trả lờiXóa
  8. Anh trai này chiều em khôn thế chắc vợ được nhờ lắm đây ?

    Trả lờiXóa
  9. Theo chân các bạn blog nay vô tình vô nhà bạn dược đọc truyện ngắn thật thú vụ Hồng Anh mong được cùng giao lưu học hỏi

    Trả lờiXóa
  10. Vợ anh ấy cũng được nhờ như là "hậu phương tuyệt đối vững chắc" của anh đấy ạ.

    Trả lờiXóa
  11. Chào mừng bạn Hồng Anh ghé nhà mình đọc bài nhé. Mình rất vui được giao lưu với bạn.

    Trả lờiXóa
  12. Anh ko đi bắt cua, vì có đồng đâu mà bắt. Nhưng câu cá, đổ dế và dãi nắng trưa thì nhiều vô kể xiết.

    Trả lờiXóa
  13. Anh ko đi bắt cua, vì có đồng đâu mà bắt. Nhưng câu cá, đổ dế và dãi nắng trưa thì nhiều vô kể xiết.

    Trả lờiXóa
  14. sang thăm bạn, chúc bạn luôn vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
  15. Trong những trò anh nói thì em chỉ không thích câu cá. Vì nó cần phải kiên trì mà em thì cả thèm chóng chán. Trốn ngủ trưa dãi nắng theo anh trai em thì là số 1 rồi. Đi đúc dế em toàn phải chạy đi lấy nước cho anh ấy. Hái quả bàng chín thì cứ ngửa cổ lên mà chờ anh ấy ném cho một quả....

    Trả lờiXóa
  16. Cám ơn bạn Mẫn nhé. Vui được bạn ghé thăm.

    Trả lờiXóa
  17. Cua đồng, em biết cách bắt không!
    Lấy trọn bàn tay, tóm cả con
    Hai càng cua ép không vùng vẫy
    Đủ rổ cua rồi, ta nấu... canh
    (rau đay...)

    Hehe, muội có khỏe k?

    Trả lờiXóa
  18. Lâu lâu mới lại thấy huynh ghé qua. Em khỏe. Cám ơn Huynh nhiều nhé.

    Trả lờiXóa
  19. Nhắn bác Salam: xóa com thì phải đền còm nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kỳ lạ thiệt đó nghen
      Đối với Nhật Thành và OM thì Salam rất tự tin , nhưng với Hoe Vy tự nhiên bị khớp hay sao ý , cứ lóng nga lóng ngóng vô duyên tệ , không biết có phải là triệu chứng " Say Nắng " hay không nữa ? Hì hì hì
      Qua nhà em và OM cứ phải đi vòng từ nhà Mệ Nhật thành đó nghen

      Cái ngày cô chửa có chồng
      Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
      Lối này lắm Bưởi nhiều Hoa
      Đi vòng để được qua nhà đấy thôi

      P/ s : Trả còm như dzậy được chưa Hoe Vy ?

      Xóa
  20. Em không ăn được cua, sát thủ với nó thì càng không. Nhưng tóm con cua cho bạn làm bông tai thì có. Hậu quả là trái tai anh bạn còn giữ sẹo tới giờ. :P

    Chị viết làm em nhớ tuổi thơ dữ dội của mình quá. Chăn trâu và cả nuôi đỉa bằng chân. May phước là chân bây giờ không có "hoa". :)

    Trả lờiXóa
  21. Chào em. Đã có lần nghe lão Tân giới thiệu sang bên em học tập các thủ thuật blog.
    Không ăn đc cua là một thiệt thòi đấy nhé. Vì cua nhiều canxi mà.
    Hihi. Lần đầu chị nghe có người dùng cua làm bông tai đó nhé.

    Trả lờiXóa
  22. Với bac Salam: hổng biết nhà cháu dữ cỡ nào mà bác "khớp"?
    Nhà cháu neo người qua lại nên mong được bác "đi vòng" nhiều nhiều ạ.

    Trả lờiXóa
  23. sang thăm bạn, chúc bạn vui vẻ an lành.

    Trả lờiXóa
  24. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  25. cấu tạo bộ phận sinh dục nữ: http://vipmax.vn/bo-phan-sinh-duc-nu/
    cách quan hệ vợ chồng: http://vipmax.vn/quan-he-vo-chong/
    cách làm bạn gái sướng: http://vipmax.vn/cach-lam-ban-gai-suong/
    ngắm gái khỏa thân: http://vipmax.vn/ngam-gai-khoa-than/
    gái xinh thủ dâm: http://vipmax.vn/gai-xinh-thu-dam/
    nữ sinh đánh nhau lột đồ: http://vipmax.vn/nu-sinh-danh-nhau-lot-do/

    Trả lờiXóa

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang